Ánh sáng xanh lam rọi xuống võ đài, khung hình rung lên bởi tiếng đấm vang dội. Trên nền âm thanh đó, Ma Dong Seok xuất hiện – ánh mắt kiên định, khuôn mặt phủ mồ hôi nhưng không hề run rẩy. Chỉ vài giây trong trailer “I Am Boxer”, người xem đã cảm nhận rõ thứ năng lượng mạnh mẽ mà ít chương trình truyền hình nào có thể truyền tải. Nó không đơn thuần là show sinh tồn, mà là một tuyên ngôn về sức mạnh con người trong thời đại yếu đuối.
Thế giới hôm nay có vô số cuộc chiến, nhưng phần lớn lại diễn ra trong tâm trí. Người ta không phải lúc nào cũng đánh nhau bằng nắm đấm, mà bằng lo âu, cô đơn, và áp lực vô hình của cuộc sống hiện đại. Chính vì vậy, “I Am Boxer” không chỉ kể về quyền anh – nó kể về nghệ thuật sinh tồn trong một thế giới khiến con người dễ gục ngã.
Ma Dong Seok – gã khổng lồ từng khiến khán giả mê mẩn trong Train to Busan và The Roundup – nay lại chọn vai trò người dẫn đường. Ở tuổi 53, anh không còn cần chứng minh sức mạnh thể chất, nhưng anh muốn chứng minh sức mạnh tinh thần. Cú đấm của anh giờ không còn nhằm hạ gục ai, mà để đánh thức lòng can đảm nơi người khác. Trong trailer, anh nói: “Tôi đã mơ về sân khấu này từ rất lâu.” Nghe như một câu thoại, nhưng thật ra đó là tuyên bố của một người cả đời theo đuổi kỷ luật.
Từ góc nhìn điện ảnh, I Am Boxer được dàn dựng như một bộ phim hành động thật sự. Từng cú đấm, từng ánh đèn, từng tiếng thở đều có chủ ý. Ekip sản xuất – những người từng tạo nên Steel Troops và Physical 100 – không chỉ tái hiện trận đấu, mà dựng nên một nghi lễ của sự dấn thân. Họ biến nỗi đau thành chất liệu, biến mồ hôi thành ánh sáng.
Điều khiến khán giả tò mò chính là dàn thí sinh. Họ không phải những võ sĩ chuyên nghiệp, mà là những con người bình thường: diễn viên, vận động viên, người mẫu, và cả những gương mặt chưa từng đứng trên võ đài. Mỗi người mang một lý do riêng – người muốn tìm lại niềm tin, kẻ muốn chứng minh bản thân, có người đơn giản chỉ muốn vượt qua nỗi sợ. Chính sự đa dạng ấy tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt cho chương trình: mỗi trận đấu là một câu chuyện, mỗi cú đấm là một đoạn đời.
Có thể nói, “I Am Boxer” ra đời đúng lúc công chúng đang khát khao những biểu tượng mới – những người dám sống thật, dám đối diện nỗi đau thay vì che giấu nó sau mạng xã hội và những lớp hào nhoáng. Ma Dong Seok không chọn cách nói triết lý, anh dùng hình ảnh của mồ hôi và cú đấm. Anh nói thay cho hàng triệu người đang mệt mỏi nhưng chưa từng bỏ cuộc.
Về mặt văn hóa, boxing vốn từng là môn thể thao được tôn sùng tại Hàn Quốc vào thập niên 1970–1980. Nhưng cùng với sự lên ngôi của các môn giải trí nhẹ nhàng và làn sóng thần tượng hóa, tinh thần thể thao cứng rắn dần phai nhạt. I Am Boxer vì thế không chỉ là show truyền hình, mà là nỗ lực khôi phục một phần bản sắc đã mất. Khi Disney+ đầu tư và phát hành toàn cầu, nó còn mang ý nghĩa giới thiệu “một Hàn Quốc khác” – không chỉ có nhạc pop và phim tình cảm, mà còn có máu, mồ hôi và lòng tự trọng.
Nhiều người xem trailer đã bình luận rằng “chưa bao giờ thấy một chương trình thực tế nào vừa đẹp vừa dữ như vậy.” Quả thật, hình ảnh trong I Am Boxer mang tính điện ảnh cao, ánh sáng đổ nghiêng, camera lia chậm, cận cảnh mồ hôi rơi – tất cả được tính toán để gợi cảm giác vừa đau, vừa đẹp. Đó là cái đẹp của sự kiên cường – thứ mà điện ảnh và thể thao luôn tôn thờ.
Bên cạnh những trận đấu gay cấn, chương trình cũng đào sâu vào khía cạnh cảm xúc. Người thua không bị xem là thất bại, mà là người dám thử. Người thắng không phải kẻ mạnh nhất, mà là người dám chịu đòn để tiến lên. Chính triết lý ấy khiến “I Am Boxer” vượt xa phạm trù một chương trình giải trí – nó trở thành một hành trình khai phá nội tâm.
Có lẽ, sức hút thật sự của I Am Boxer nằm ở chỗ nó khiến khán giả soi lại chính mình. Ai cũng có một võ đài riêng: nơi ta phải chiến đấu với sự sợ hãi, sự lười biếng, hay cảm giác bất lực. Ma Dong Seok, bằng sự điềm tĩnh và uy lực của mình, như đang nói với tất cả: “Hãy đấm đi, dù chỉ một lần. Đừng sợ ngã, vì ngã là một phần của chiến thắng.”
Chương trình được phát sóng trên tvN và TVING cho khán giả Hàn Quốc, trong khi người xem toàn cầu có thể theo dõi trên Disney+. Cách phát hành gần như đồng thời cho thấy Disney đang nghiêm túc trong việc mở rộng ảnh hưởng văn hóa Hàn ra thế giới. Và lựa chọn Ma Dong Seok – một biểu tượng vừa bản địa vừa quốc tế – là nước đi cực kỳ thông minh.
“I Am Boxer” không hứa hẹn những cú plot twist hay trò giải trí rẻ tiền. Nó hứa hẹn thứ khác: sự thật. Sự thật rằng con người có thể yếu đuối, có thể sợ hãi, nhưng chỉ cần một cú đấm dũng cảm, mọi thứ có thể thay đổi.
Nếu Physical 100 là cuộc đua của cơ bắp, thì I Am Boxer là hành trình của trái tim và ý chí. Nó không tìm người hoàn hảo, mà tìm người dám chiến đấu. Và ở trung tâm của tất cả, vẫn là hình ảnh Ma Dong Seok – người đàn ông từng trải, bước vào võ đài không phải để chứng minh sức mạnh, mà để trao nó cho người khác.
Và khi ánh đèn tắt, khán giả rời màn hình, âm thanh cuối cùng còn vang vọng trong đầu họ sẽ không phải là tiếng hò reo, mà là tiếng nhịp tim mình – dồn dập, sống động, như thể ai đó vừa hỏi:
“Còn bạn thì sao? Bạn đã sẵn sàng đấm lại cuộc đời chưa?”